| Home |
 
| Hát |
Powered by CuteNews
 
Đọc |

Kinh Đọc Hằng Ngày

Powered by CuteNews
- Somerset Maugham

Ngoài bến cảng, mặt trời chiếu gay gắt. Mô tô, xe tải, xe buýt, xe ô tô riêng và xe thuê, chảy ngược xuôi như nước trên đường phố lớn đông đúc, gã tài xế nào cũng bóp còi inh ỏi ; những chiếc xe kéo luồn lách thoăn thoắt giữa đám đông, đám phu khuân vác hổn hển lấy hơi la hét nhau, những người phụ khuân những kiện hàng nặng, đi lắc lư chầm chậm, miệng quát tháo khách qua lại nhường đường cho mình; mấy gã bán hàng rong rao ơi ới. Xingapo là nơi gặp gỡ của hàng trăm dân tộc: người thuộc đủ màu da, người Tamin da sạm đen, người Tàu da vàng, cả người Mã Lai da nâu, người Acmêni, Do Thái và Bănggan nữa. Họ gọi nhau, giọng khàn khàn. Nhưng trong văn phòng của các ông Riply Gioix và Naylo rất mát mẻ dễ chịu. Từ ngoài phố bụi bặm, chói chang và ồn ào không ngớt, khi vào đây thấy tôi tối và yên tĩnh dễ chịu. Gioix ngồi bên bàn trong phòng riêng, chiếc quạt máy quạt thốc phía trước mặt. Anh ngả người ra sau, hai khuỷu tay đặt trên hai tay ghế, đầu ngón tay xòe rộng của hai bàn tay đặt chum vào nhau. Anh nhìn đăm đăm vào mấy tập “Công báo luật” đã nhàu nát xếp trên chiếc giá sách đặt trước mặt. Trên mặt tủ, vài chiếc hộp thiếc hình vuông sơn đen bóng, đề tên tuổi khách hàng.
Có tiếng gõ cửa:
- Mời vào !
Tay thư ký người Hoa, mặc chiếc quần vải bông dày dặn hết sức chỉnh tề, mở cửa phòng.
- Thưa ông, ông Crôxbiê đã có mặt ạ.
Hắn nói tiếng Anh rất hay, trọng âm từng từ đâu vào đấy. Gioix thường kinh ngạc trước vốn từ vựng phong phú của hắn. Uông Chí Sinh là người Quảng Đông đã theo học luật ở Gray’s Inn. Hắn vào đây làm một hai năm với công ty Riply Gioix và Naylo để chuẩn bị mở hãng luật riêng. Hắn cần cù, sốt sắng, tính nết đứng đắn.
- Mời ông ấy vào – Gioix đáp.
Anh đứng dậy bắt tay khách, mời khách ngồi. Lúc đó ánh sáng hắt trên người anh, còn khuôn mặt anh vẫn khuất trong vùng tối. Bản tính Gioix vốn ít nói, lúc này anh chỉ im lặng, nhìn Rôbớt Crôxbiê một phút, không nói một lời. Crôxbiê là một anh chàng to béo, cao dễ hơn thước tám, đôi vai rộng, người vạm vỡ, khỏe mạnh. Anh ta là một chủ đồn điền cao su, cơ thể rắn chắc đó phải thường xuyên cuốc bộ khắp đồn điền và do những buổi chơi quần vợt, muốn giải trí cho thoải mái sau một ngày làm việc. Nắng gió làm da anh ta đen sạm. Đôi bàn tay lông lá và đôi chân đi bốt xấu xí đều to bè bè. Gioix chợt nghĩ : quả đấm to tướng kia thừa sức quại chết một anh chàng Tamin mảnh khảnh. Nhưng trong đôi mắt xanh biếc của anh ta không hề ánh một tia hùng tợn; đôi mắt đáng tin và dịu dàng; khuôn mặt to, không có nét gì đặc biệt, nom cởi mở, bộc trực và chân thật. Lúc này khuôn mặt ấy đượm một nỗi đau khổ sâu sắc. Nó hốc hác, phờ phạc.
- Nom anh như thể đã mất ngủ mấy đêm liền – Gioix bảo.
- Quả là thế.
Bây giờ Gioix mới để ý tới chiếc mũ phớt cũ kỹ rộng vành mà Crôxbiê đặt trên bàn; rồi anh đưa mắt liếc nhìn quần soóc ka-ki mà Crôxbiê đang mặc, để lộ hai bắp đùi lông đỏ quạch; chiếc áo quần vợt để phanh cổ, không có ca-vát, và chiếc áo vét- tông ka-ki cáu bẩn, cổ tay áo vén lên. Nom như anh vừa qua một chuyến lặn lội lâu ngày trong đám cây cao su vậy. Gioix thoáng cau mày.
- Anh phải bình tĩnh. Đừng quản trị - Gioix nói.
- Ồ, tôi rất tỉnh táo mà.
- Hôm nay anh đã gặp chị ấy chưa ?
- Chưa, chiều nay tôi mới được gặp. Hẳn anh biết đấy, thật là một mối hổ nhục đáng nguyền rủa, việc chúng bắt giam vợ tôi ấy mà.
- Tôi cho rằng họ phải làm như vậy – Gioix bình tĩnh đáp, giọng nhẹ nhàng.
- Tôi thì nghĩ chúng phải thả cô ấy ra với điều kiện nộp tiền bảo lãnh.
- Đây là một tội trạng rất nghiêm trọng.
- Thực ghê tởm. Vợ tôi chỉ làm những điều mà bất kỳ người đàn bà đứng đắn nào cũng sẽ làm nếu ở vào cảnh ngộ của cô ấy. Có điều trong mười người, tới chín người không có gan làm, Lexliê là người phụ nữ tốt nhất trên thế gian này. Cô ấy hiền như bụt, chẳng hại
ai bao giờ. Hừ, tổ cha chúng nó. Anh ạ, tôi đã lấy cô ấy ngót mười hai năm rồi, lẽ nào tôi không hiểu cô ấy ? Thề có Chúa, nếu tôi tóm cổ được thằng khốn kiếp nọ, tôi sẽ vặn cổ nó và sẽ giết chết nó không chút lưỡng lự. Đến anh cũng phải hành động vậy thôi.
- Này anh bạn thân mến, ai ai cũng ủng hộ anh. Không có kẻ nào nói lấy một câu khen gã Hămmôn hết. Bọn tôi sẽ gỡ cho chị ấy. Tôi không tin rằng các ngài hội thẩm lẫn ông thẩm phán trước khi vào phiên tòa mà lại không sẵn có quyết định tuyên án vô tội.
- Tất cả chỉ là một trò hề, - Crôxbiê giận dữ đáp. – Trước hết, lẽ ra không bao giờ chúng được bắt giam cô ta, nhất là sau tất cả những điều cô gái đáng thương đó đã phải chịu đựng, chúng còn bắt cô ta chịu cực hình trước vành móng ngựa nữa. Từ ngày tôi tới Xingapo đến nay, tôi không hề gặp một ai, dù là đàn ông hay đàn bà lại không bày tỏ với tôi rằng hành động của Lexliê hoàn toàn có lý do chính đáng. Tôi nghĩ việc bắt giam cô ấy suốt mấy tuần qua cũng thật tệ quá rồi.
- Luật pháp là luật pháp. Xét cho cùng, chính chị ấy đã thú nhận rằng mình có giết gã ta cơ mà. Thực khủng khiếp, và tôi rất tiếc cho cả anh lẫn chị ấy.
- Tôi bất cần, - Crôxbiê ngắt lời.
- Nhưng sự việc vẫn là có tội giết người, và ở xã hội văn minh thì phải ra tòa là điều không thể tránh được.
- Chẳng lẽ giết loài sâu bọ độc hại mà là lại coi là tội giết người ư ? Cô ấy giết nó cũng như cô ấy buộc phải giết một con chó dại vậy.
Gioix ngả lưng trên ghế, một lần nữa lại chum mười đầu ngón tay vào nhau làm thành cái hình nho nhỏ như bộ khung mái nhà. Anh im lặng giây lát.
- Tôi chỉ muốn làm tròn bổn phận cố vấn pháp luật của anh, - cuối cùng anh nói, giọng đều đều, nhìn người khách hàng của mình bằng đôi mắt nâu lạnh – Tôi quên chưa nói với anh rằng còn một điều khiến tôi hơi áy náy. Nếu chị ấy chỉ bắn gã Hămmôn một lần thì mọi chuyện sẽ êm thấm cả. Nhưng bất hạnh thay, chị ấy nổ sáu phát súng.
- Lời thanh minh của cô ấy vô cùng đơn giản. Trong trường hợp đó, bất kỳ ai cũng phải hành động như vậy.
- Tôi dám chắc thế, và đương nhiên tôi cho rằng lời thanh minh trên là rất xác đáng. Nhưng không thể bỏ qua được các tình tiết. Cách tốt nhất là hãy đặt anh vào địa vị của người khác. Tôi phải thừa nhận rằng nếu tôi làm công tố viên phụng sự Đức Vua thì tôi cũng phải hướng sự điều tra vào điểm ấy.
- Anh bạn thân mến ạ, thật là vớ vẩn hết sức, Gioix đưa cái nhìn sắc sang Rôbớt Crôxbiê. Một nụ cười thoáng hiện trên đôi môi đẹp đẽ cân đối của anh. Crôxbiê là một anh chàng tốt bụng đấy, nhưng thực khó lòng coi anh ta là người thông minh được.
- Tôi dám chắc điều ấy chẳng có gì quan trọng. – viên luật sư trả lời. Tôi chỉ nghĩ đó là một điểm đáng nêu mà thôi. Kể từ giờ, anh không phải chờ đợi lâu lắm đâu, và một khi mọi chuyện đã qua đi, tôi khuyên anh nên cùng chị ấy đi nơi nào khác thì hơn, và hãy cố quên hết thảy. Thậm chí, dù chúng ta có chắc mười mươi là trắng án, thì một vụ án như vậy cũng là việc đáng buồn, mà anh chị đều muốn được yên thân.
Lần đầu tiên Croxbiê mỉm cười, nụ cười ấy khiến khuôn mặt thay đổi lạ lùng. Bạn sẽ quên ngay vẻ thô kệch khi nãy và chỉ còn thấy những nét tốt đẹp trong tâm hồn anh.
- Thiết tưởng tôi còn mong mỏi điều ấy hơn cả Lexliê nữa kia. Cô ấy đã chịu đựng một cách kỳ diệu. Thề có Chúa, đấy là một người đàn bà nhỏ bé mà can trường đấy anh ạ.
- Vâng, tính tự chủ của chị ấy đã gây cho tôi một ấn tượng rất sâu sắc. Tôi không ngờ rằng chị ấy lại có khả năng quyết đoán đến vậy.
Với tư cách là luật sư của nàng, anh có bổn phận phải tiếp xúc nhiều với Crôxbiê kể từ lúc nàng bị bắt. Mặc dù đã dàn xếp hết sức cho nàng, nhưng rốt cuộc nàng vẫn bị giam ngục, đợi xử án bởi tội giết người, và nếu nàng có bị suy sụp tinh thần thì cũng chẳng phải điều đáng lạ. Nhưng nàng có vẻ thanh thản chịu đựng mọi thử thách. Nàng ham đọc sách báo, tập thể dục nhiều và được phép của nhà chức trách nàng làm đăng ten gối, nó vốn là thứ tiêu khiển của nàng trong cả chuỗi giờ nhàn hạ. Khi Gioix tới gặp, anh thấy nàng gọn gàng tươi tắn trong chiếc áo dài giản dị còn mới tinh, tóc chải cẩn thận, móng tay hết sức trau chuốt. Nàng có một phong thái rất đường hoàng. Thậm chí nàng còn tỏ ý giễu cợt những nỗi phiền phức nho nhỏ trong hoàn cảnh của mình. Có một cái gì thản nhiên ở giọng điệu khi nàng nói về tấn bi kịch đó, nó khiến Gioix nghĩ rằng chỉ có một nền giáo dục tốt mới làm nàng khỏi cảm thấy tủi hổ trong tình cảnh vô cùng đáng buồn ấy. Anh càng kinh ngạc vì anh không ngờ rằng nàng còn có tài hài hước.
Anh đã gặp nàng đôi ba bận trong mấy năm gần đây. Những lần sang Xingapo chơi, nàng thường tới dùng cơm với vợ chồng anh, đôi khi nàng còn nghỉ cuối tuần tại ngôi nhà nghỉ của anh xây bên bờ biển nữa. Vợ anh cũng đi nghỉ nửa tháng tại điền trang của nàng, và có gặp gã Giêfry Hămmôn vài lần. Hai cặp vợ chồng ấy đã trở thành tri kỷ, nếu không thì cũng là sự giao hảo hết sức thân mật, bởi thế Rôbớt Crôxbiê đã lập tức tới Xingapo ngay sau thảm họa và khẩn khoản nhờ Gioix đích thân che chở cho người vợ bất hạnh của mình.
Câu chuyện nàng kể cho anh hôm đầu gặp anh nàng vẫn không thay đổi từng chi tiết nhỏ nhất. Bấy giờ nàng kể nó một cách bình tĩnh, ấy là mới chỉ ít giờ sau khi tấn bi kịch ấy xảy ra, cũng như nàng đang kể nó lúc này vậy. Nàng nói năng mạch lạc, bằng giọng đều đều, điềm đạm, dấu hiệu bối rối duy nhất là khi tả lại một hai tình tiết của câu chuyện, mà lúc đó hai gò má nàng thoáng ửng hồng. Nàng thuộc hạng đàn bà ít ai ngờ là lại dám hành động như vậy. Nàng khoảng ngoài ba mươi tuổi, dáng người mảnh dẻ tầm thước, nom có duyên hơn là xinh xắn. Cổ tay cổ chân của nàng vô cùng thon thả, nhưng nàng gầy đến nỗi ta có thể nom rõ những đốt xương trên hai bàn tay nàng qua làn da trắng, các tĩnh mạch to, xanh. Khuôn mặt nàng thiếu đi khí sắc, hơi tai tái, đôi môi nhợt nhạt. Thực khó phân biệt nổi màu sắc của đôi mắt nàng. Nàng có mái tóc màu nâu sáng đầy đặn, quăn tự nhiên, với loại tóc chỉ cần sửa sang chút ít hẳn sẽ đẹp lắm, nhưng ta khó lòng hình dung nổi người như Lexliê lại nghĩ đến việc cầu viện mỹ trang. Nàng là một người đàn bà khiêm nhường, dịu dàng, kín đáo. Phong độ của nàng đầy quyến rũ, và nếu như nàng ít được mọi người để ý thì chỉ bởi nàng có phần nhút nhát. Điều này thiết tưởng cũng dễ hiểu, bởi lẽ cuộc đời người chủ đồn điền vốn vẫn cô đơn. Trong nhà riêng, với những người biết nàng thì nàng có sức hấp dẫn của phong thái trầm lặng.
Vợ của Gioix, sau hai tuần đến nghỉ tại trang ấp của nàng đã kể lại với chồng rằng Lexliê quả là một bà chủ hết sức dễ thương. Theo lời chị, Lexliê có những đức tính tốt đẹp hơn người ta vẫn tưởng nhiều; và càng hiểu nàng, ta càng ngạc nhiên không rõ làm cách nào mà nàng có thể đọc rộng biết nhiều và lịch lãm đến thế.
Không ai có thể ngờ rằng một người phụ nữ như nàng lại phạm tội giết người.
Gioix cố lựa lời an ủi Crôxbiê và một lần nữa, khi chỉ còn một mình trong phòng làm việc, anh lật xem lại hồ sơ vụ án. Nhưng chẳng qua chỉ là một hành động máy móc, bởi vì từng chi tiết của nó đối với anh đã quá quen thuộc rồi.
Trong mấy ngày qua vụ án này đã làm náo động dư luận xã hội, nó được bàn cãi ở các câu lạc bộ, tại các bàn ăn và khắp nơi… từ Xingapo tới Pênang. Những sự kiện do Crôxbiê trình bày thật đơn giản. Chồng nàng có việc phải sang Xingapo và đêm hôm ấy ở nhà có mỗi mình nàng. Nàng ngồi ăn một mình, lúc đó đã muộn, khoảng chín giờ kém mười lăm, cơm nước xong xuôi nàng sang ngồi ở phòng khách thêu đăng ten. Phòng này trông ra thềm hiên. Trong ngôi nhà gỗ một tầng không một bóng người, vì bọn gia nhân đã về khu nhà của chúng ở phía sau dinh thự. Nàng ngạc nhiên khi nghe tiếng chân người trên con đường hẹp trải sỏi ngoài vườn, tiếng chân đi giày ống, có lẽ là của một người da trắng chứ không phải của dân địa phương, vì trước đó nàng không nghe thấy tiếng động cơ. Nàng không sao hình dung nổi vào lúc đêm hôm khuya khoắt này lại có thể có người tới tìm mình. Ai đó đang bước trên mấy bậc thang dẫn lên nhà, hắn đi dọc thềm hiên rồi xuất hiện trước cửa phòng nàng ngồi. Thoạt tiên nàng chưa nhận ra khách là ai. Nàng ngồi bên cây đèn bàn có chao; còn hắn đứng quay lưng về phía bóng tối.
- Tôi có thể vào được chứ ? – hắn nói.
Thậm chí nàng cũng không nhận ra nổi giọng nói ấy.
- Ai đấy ? Nàng đeo kính trong lúc làm việc, lúc này vừa cất tiếng nói nàng vừa bỏ kính ra.
- Giêfry Hămmôn.
- Ồ. Mời anh vào xơi nước.
Nàng đứng dậy thân mật bắt tay hắn. Nàng hơi ngạc nhiên khi thấy hắn, vì mặc dầu hắn là láng giềng thực, nhưng gần đây cả hai vợ chồng nàng không thân tình với hắn lắm và mấy tuần nay nàng không gặp hắn. Hiện hắn đang giữ chân quản lý cho một đồn điền cao su cách trang trại vợ chồng nàng ngót tám dặm, và nàng thắc mắc không rõ cớ sao hắn lại chọn lúc khuya khoắt thế này mà tới thăm nhà mình.
- Anh Rôbớt vắng nhà, - nàng bảo -. Anh ấy phải đi Xingapo tối nay.
Có thể hắn nghĩ rằng phải có vài lời thanh minh cho việc thăm hỏi, nên hắn nói :
- Thật đáng tiếc. Đêm nay tôi cảm thấy cô đơn quá, bởi vậy tôi định tới đây thăm chị, tiện thể xem chị hiện nay sinh sống ra sao.
- Lạ nhỉ, anh tới đây bằng gì ? Tôi không nghe thấy tiếng xe.
- Tôi đỗ xe tít phía cuối đường. Tôi nghĩ có lẽ anh chị đã lên giường và ngủ rồi.
Quả là thường lệ vẫn thế. Chàng điển chủ này có thói quen trời vừa rạng đã thức giấc để điểm danh thợ, và lúc cơm nước xong xuôi là chàng khoan khoái lên giường nằm. Quả thực, ngày hôm sau người ta tìm thấy xe ô tô của Hămmôn đỗ cách ngôi nhà gỗ một phần tư dặm.
Từ hôm Rôbớt đi vắng, trong phòng không để một chai uýt-ki hay xô-đa nào. Lexliê chẳng nỡ gọi gã hầu vì có thể nó đang ngủ, mà nàng tự tay đi lấy. Vị khách của nàng khuấy đồ uống và nhồi tẩu thuốc.
Giêfry Hămmôn có khá nhiều bạn bè ở thuộc địa. Hắn đã gần bốn mươi, nhưng nom hắn như một chàng trai đang độ lớn. Khi chiến tranh bùng nổ, hắn là một trong những người lính tình nguyện đầu tiên và đã chiến đấu rất dũng cảm. hai năm sau, một vết thương ở đầu gối làm hắn phải rời quân ngũ. Hắn đành trở lại Liên bang Mã Lai với Huân chương Chiến công hạng nhất và Huân chương Chữ thập. Hắn là một trong những tay chơi bi-a thạo nhất ở thuộc địa. Hắn đã từng là một tay khiêu vũ trứ danh và đấu thủ ten-nit tuyệt xảo, giờ đây với bên đầu gối cứng đờ ấy, hắn không còn khả năng khiêu vũ và chơi ten-nít lừng lẫy như thuở nào, nhưng hắn vẫn có tài chiếm cảm tình của mọi người và được khối kẻ yêu mến. Hắn đẹp trai, dong dỏng cao, đôi mắt xanh đầy sức quyến rũ, cái đầu đẹp đẽ cân đối với mái tóc quăn đen nhán… Những kẻ thạo đời thường bảo rằng hắn chỉ có một nhược điểm duy nhất là chết mê chết mệt vì gái, và sau tai ương ấy, ai nấy đều lắc đầu cả quyết rằng họ vốn vẫn biết rồi thể nào hắn cũng lại mắc cái điều khốn khổ khốn nạn ấy.
Hắn bắt đầu kể với Lexliê về vài chuyện vặt quanh vùng, những cuộc thi đấu sắp tới ở Xingapo, giá cao su và việc hắn trổ tài giết con hổ vẫn thấy lảng vảng quanh vùng dạo gần đây. Nàng áy náy lo không móc kịp tấm đăng ten, nàng muốn gửi nó về nhà đúng dịp sinh nhật mẹ, bởi thế nàng lại đeo kính vào, kéo chiếc bàn nhỏ trên đặt chiếc gối lại gần chỗ mình ngồi.
- Tôi mong chị đừng nên dùng mục kỉnh gọng sưng to tướng ấy. Tôi quả không hiểu nổi tại sao một phụ nữ xinh xắn lại cứ tìm mọi cách để dung nhan mình tầm thường đi
Nàng hơi sửng sốt trước nhận xét đó. Trước kia chưa lần nào thấy hắn nói giọng đó với nàng. Nàng nghĩ tốt nhất là gác ngoài tai lời khuyên của hắn.
- Anh biết đấy, chưa bao giờ tôi tự coi mình là người có nhan sắc hết, và nếu anh muốn tôi nói thẳng, tôi xin cả quyết với anh rằng tôi không hề bận tâm với việc anh nghĩ dung nhan tôi tầm thường hay không.
- Tôi đâu dám nghĩ chị tầm thường. Tôi luôn cho rằng chị là người phụ nữ vô cùng xinh xắn.
- Anh nói bùi tai thật, - nàng trả lời một cách mỉa mai, - Nhưng trong trường hợp này tôi coi anh mới chỉ đạt đến mức khôn lỏi thôi.
Hắn cười khoái trá. Hắn bỏ ghế đứng dậy, tới ngồi xuống chiếc ghế khác cạnh nàng. Hắn lại nói :
- Chị cũng không thể không công nhận rằng chị có đôi bàn tay đẹp nhất đời.
Hắn phác một cử chỉ như định cầm tay nàng. Nàng tát nhẹ hắn.
- Đừng có dại. Hãy trở lại ghế cũ mà ngồi chuyện trò cho đứng đắn, nếu không tôi sẽ đuổi anh về đấy.
Hắn vẫn không nhúc nhích.
- Lẽ nào chị không hiểu rằng tôi rất thiết tha yêu chị ?
Thái độ nàng hết sức lạnh lùng.
- Không. Tôi không mảy may tin điều đó, nếu có như thế đi nữa tôi cũng không muốn anh nói ra
Nàng hết sức ngạc nhiên trước điều hắn vừa nói, bởi vì trong suốt bảy năm trời quen hắn, chưa bao giờ thấy hắn tỏ vẻ chú ý đặc biệt tới nàng. Khi hắn từ chiến trường trở về, hai bên biết nhau đã nhiều nên có một lần hắn bị ốm. Rôbớt đã phóng ngay tới và đánh xe ôtô riêng chở hắn về nhà vợ chồng anh. Hắn đã ở với họ nửa tháng. Nhưng sở thích của hai bên không giống nhau, nên sự quen biết ấy chẳng bao giờ chín thành tình bạn. Mấy năm gần đây họ càng ít gặp hắn. Thỉnh thoảng họ cũng thấy hắn tới chơi ten-nít hoặc gặp hắn tại các buổi tiệc tùng do một điền chủ tổ chức, nhưng thường thường phải hàng tháng họ mới thấy mặt hắn
Bấy giờ hắn lại nốc tiếp một cốc uýt-ki pha xô-đa, Lexliê băn khoăn không biết trước kia hắn có hay nốc rượu không. Ở hắn có một cái gì rất kỳ quặc, nó khiến nàng hơi khó chịu. Nàng quan sát hắn, không đồng tình với cung cách của hắn.
- Ở vào địa vị anh, tôi sẽ không nốc thêm nữa đâu, - nàng bảo, giọng vẫn còn vui vẻ.
Hắn tợp cạn cốc rượu rồi đặt chiếc cốc xuống.
- Thế chị cho rằng tôi say nên mới ăn nói với chị như vậy ? – Hắn thô lỗ hỏi.
- Thì đấy chẳng phải là sự giải thích rõ ràng nhất rồi sao ?
- Ồ, không đúng tí nào. Anh yêu em ngay từ buổi đầu biết em. Suốt bao năm qua anh đã phải giữ mồm giữ miệng nên giờ đây nó mới bật ra. Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em.
Nàng đứng dậy xếp chiếc gối sang bên.
- Chúc anh ngủ ngon.
- Anh đã về bây giờ đâu.
Cuối cùng, nàng bắt đầu nổi cáu :
- Này, đồ ngốc đáng thương hại, lẽ nào ông không hiểu rằng tôi không hề yêu ai khác ngoài Rôbớt, và ngay cả nếu như tôi không yêu Rôbớt thì ông là kẻ cuối cùng được tôi đoái hoài tới mà thôi.
- Anh cần gì điều ấy ? Rôbớt vắng nhà cơ mà.
- Nếu ông không cút ngay tức khắc, tôi sẽ kêu bọn gia nhân tới để chúng nó tống cổ ông đi.
- Chúng không nghe thấy đâu.
Lúc này nàng vô cùng giận đữ. Nàng định ra ngoài hiên, vì ở ngoài ấy chắc chắn bọn gia nhân sẽ nghe ra tiếng nàng, nhưng hắn đã giữ chặt tay nàng.
- Buông tôi ra, - nàng tức giận kêu lên.
- Chóng thôi mà. Thế là anh đã giữ được em rồi.
Nàng mở miệng, cất tiếng kêu : “ Gia nhân, gia nhân” nưhng nhanh như chớp hắn đã đưa tay bịt lấy miệng nàng. Rồi trước khi nàng kịp hiểu hắn muốn gì, hắn đã xiết chặt nàng trong hai cánh tay, hôn nàng cuồng nhiệt. Nàng cố vùng vẫy, quay đôi môi ra khỏi cái miệng hừng hực của hắn.
- Không, không – nàng kêu to. – Buông tôi ra, tôi không muốn.
Nàng đâm rối trí trước những điều xảy ra lúc bấy giờ. Tất cả những gì hắn đã nói trước đó nàng đều nhớ rõ mồn một, nhưng từ giây phút này mỗi câu nói của hắn cứ dội vào bên tai nàng qua một màn sương hãi hùng và kinh sợ. Hình như hắn cầu xin tình yêu của nàng, quả quyết rằng hắn đã say mê nàng đến điên cuồng. Trong khi đó hắn ghì chặt lấy nàng. Nàng tuyệt vọng, vì hắn là một gã đàn ông khỏe mạnh, lực lưỡng, còn hai cánh tay nàng bị kẹp cứng hai bên sườn; nàng chống cự một cách vô vọng và cảm thấy mình mỗi lúc mỗi kiệt sức ; nàng sợ rằng mình sắp ngất xỉu và hơi thở nóng hổi của hắn phả trên mặt khiến nàng càng thấy run rẩy ghê sợ hơn. Hắn hôn lên miệng, lên mắt, lên má, lên mái tóc của nàng. Sức ép của hai cánh tay hắn tưởng làm nàng chết được. Hắn nhấc bổng nàng lên. Nàng dùng hết sức đẩy hắn ra, nhưng chỉ càng làm hắn ghì chặt nàng hơn. Hắn đã bế được nàng. Giờ thì hắn không nói một lời, nhưng nàng thấy khuôn mặt hắn tái nhợt, còn đôi mắt hắn thì đỏ ngầu vì thèm muốn. Hắn bế nàng vào phòng ngủ. Hắn không còn là một con người có lý trí nữa mà hoàn toàn là một kẻ man rợ. Đang bước vội bỗng hắn va phải cái bàn bên lối đi. Đầu gối đau nhói khiến chân hắn khựng lại, vì vướng người đàn bà trên tay nên hắn quỵ xuống. Nhanh như chớp nàng vùng ra khỏi tay hắn. Nàng chạy quanh chiếc ghế xô-pha. Hắn nhổm dậy ngay lập tức, lao người về phía nàng. Trên mặt bàn có một khẩu súng lục. Nàng không phải là người yếu bóng vía, nhưng Rôbớt đêm ấy vắng nhà nên nàng tính mang theo nó vào phòng mình khi nàng sắp lên giường. Bởi thế khẩu súng mới ở chỗ đó. Giờ đây nàng kinh hoàng vì sợ hãi. Nàng không hiểu mình vừa làm gì. Nàng nghe có một tiếng nổ. Rồi nàng thấy gã Hămmôn loạng choạng. Hắn kêu lên một tiếng. Hắn còn nói đôi câu nữa, nhưng nàng nào có hiểu. Hắn lảo đảo bước khỏi phòng, ra ngoài hiên. Lúc ấy nàng như điên cuồng, không kiềm chế nổi mình nữa, nàng lao theo hắn, vâng, đúng là thế, nàng đã lao ra theo hắn, mặc dầu nàng không hề nhớ chút nào về việc ấy. Nàng lao theo hắn, bắn vô hồi kỳ trận, phát nọ tiếp phát kia, tới khi nổ hết sáu viên đạn. Hămmôn gục xuống nền hiên. Hắn rúm ró trong vũng máu hồng.

Bọn gia nhân giật mình khi nghe tiếng súng nổ, chúng ào tới và thấy nàng đứng bên thi hài Hămmôn, khẩu súng vẫn trong tay, còn Hămmôn đã tắt thở. Nàng nhìn chúng giây lát, không nói. Chúng kinh hoàng đứng túm tụm vào nhau. Nàng buông khẩu súng lục khỏi tay, vẫn không nói một lời, rồi đi vào phòng khách. Chúng thấy nàng bước vào phòng ngủ của mình, khóa trái cửa lại. Không đứa nào dám động tới xác chết, mà chỉ nhìn bằng những đôi mắt sợ hãi, thì thầm với nhau, vẻ kích động ra mặt. Lão quản gia trấn tĩnh lại ; lão đã sống với họ nhiều năm, lão là người Trung Hoa, tính tình điềm đạm. Rôbớt sang Xingapo bằng xe mô tô, chiếc ô tô vẫn để trong nhà xe. Lão sai gia nhân đánh xe ra, bảo phải tới gặp ngay viên phó cảnh sát trưởng địa phương để trình bày với ông ta việc này. Đoạn, lão cúi nhặt khẩu súng lục, đút vào túi. Viên phó cảnh sát trưởng địa phương tên là Uythơ, sống ngoại ô thị trấn gần nhất cách đây khoảng ba mươi nhăm dặm. Một tiếng rưỡi sau chiếc xe đưa họ tới nhà anh ta. Mọi người đã ngủ cả, và họ đã đánh thức đám gia nhân dậy. Lát sau Uythơ bước ra, họ nói với anh ta là mục đích đến đây. Lão quản gia trình khẩu súng làm bằng chứng cho điều mình vừa khai. Viên phó cảnh sát trưởng vội vào phòng riêng mặc quần áo, gọi lấy xe, và chỉ ít phút sau đã phóng theo họ trên con đường vắng. Khi anh ta tới ngôi nhà gỗ của Crôxbiê thì vừa rạng sáng. Uythơ bước vội qua mấy bậc thang dẫn lên hiên, và đứng sững lại khi thấy tử thi của Hămmôn nằm nơi hắn đã gục xuống. Anh ta chạm nhẹ lên mặt nạn nhân. Khuôn mặt lạnh ngắt.
- Can phạm đâu rồi ? – Anh ta hỏi lão quản gia.
Lão người Hoa chỉ vào phòng ngủ. Uythơ tiến lại gõ cửa. Không có tiếng đáp. Anh ta lại gõ tiếp.
- Bà Crôxbiê, - anh gọi.
- Ai đấy ?
- Uythơ đây.
Giây lát lưỡng lự. Rồi cửa phòng được mở khóa và từ từ mở ra. Lexliê đang đứng trước mặt anh ta. Nàng không lên giường, trên mình vẫn khoác chiếc áo dài kiểu rộng nàng mặc lúc dùng bữa. Nàng đứng đó, im lặng nhìn viên phó cảnh sát trưởng.
- Gã quản gia của bà tới tìm tôi. Về việc Hămmôn. Bà đã làm gì vậy ?
- Hắn cố tình cưỡng hiếp tôi, còn tôi đã bắn hắn.
- Lạy chúa. Tôi khuyên bà tốt hơn hết hãy ra khỏi đây. Bà phải khai thực rõ ràng cho tôi hay những điều vừa xảy ra.
- Bây giờ thì chưa được. Tôi không đủ sức. Ông hãy thư thư cho tôi. Xin ông cho gọi giúp chồng tôi về đã.
Uythơ còn là một thanh niên, anh ta quả không rõ cụ thể phải xử sự ra sao trong một tình trạng gay cấn vượt quá bổn phận của mình như thế này. Lexliê từ chối không chịu khai
bất kỳ điều nào cho tới khi Rôbớt trở về. Rồi nàng kể lại chuyện trên cho hai người đàn ông ấy nghe, và từ đấy trở đi, mặc dù nàng phải nhắc đi nhắc lại sự việc đó, nhưng không lần nào nàng nói trệch đi một câu.
Điểm khiến Gioix nghĩ đi nghĩ lại là chi tiết bắn súng. Với tư cách luật sư, anh rất áy náy ở chỗ Lexliê đã bắn không phải chỉ một lần mà những sáu lần, và cuộc khảm nghiệm tử thi cho thấy bốn phát đã kề sát người hắn khi bắn. Nó gợi cho người ta ý nghĩ là khi hắn đã gục xuống rồi nàng còn đứng bên trên hắn và nã trọn số đạn trong khẩu súng vào hắn. Nàng thú nhận rằng trí nhớ của nàng, vẫn nhớ chính xác mọi chi tiết trước đó, đến đấy lại không tuân theo nàng nữa. Đầu óc nàng trống rỗng. Nó ngụ ý một cơn giận dữ không sao kiềm chế nổi ; nhưng một cơn giận dữ không sao kiềm chế nổi là điều ít ai nghĩ ở người đàn bà trầm tĩnh và e lệ này. Gioix quen biết nàng đã lâu, và anh luôn nghĩ nàng là một người không biểu lộ cảm xúc ; trong mấy tuần sau hôm xảy ra tấn thảm kịch ấy, sự điềm tĩnh của nàng thật đáng kinh ngạc.
Gioix nhún vai.
- Vấn đề là ở chỗ, - anh ngẫm nghĩ, - người ta không bao giờ có thể biết hết những khả năng hành động tàn bạo tiềm ẩn ngay cả trong những bậc mệnh phu đáng kính nhất.
Một tiếng gõ cửa.
- Mời vào.
Tay thư ký người Hoa bước vào, khép cánh cửa sau lưng lại. Hắn khép nó một cách nhẹ nhàng, thong thả, nhưng dứt khoát, rồi tiến tới bên bàn Gioix đang ngồi.
- Thưa ông, tôi có vài lời muốn thưa riêng, liệu có làm phiền ông không ạ. – Gã người Hoa nói.
Tính đúng mực hết sức tinh tế của tay thư ký luôn khiến Gioix thích thú, anh mỉm cười.
- Có gì đâu mà ngại, anh Chi Sinh.
- Vấn đề tôi muốn thưa cùng ông, thưa ông, là hết sức tế nhị và bí mật.
- Anh bắt đầu ngay đi.
Gioix bắt gặp cặp mắt sắc sảo của tay thư ký. Như mọi ngày, hôm ấy Uông Chí Sinh mặc bộ quần áo sang trọng nhất kiểu địa phương. Hắn đi đôi giày da thuộc, và đôi bít tất lụa sặc sỡ. Một hạt ngọc trai và chiếc ghim màu ngọc đỏ đính trên chiếc ca-vát đen, còn ngón thứ tư bàn tay trái đeo nhẫn kim cương lóng lánh. Bên mép túi chiếc áo khoác trắng ôm vừa khít người của hắn lấp ló cái bút máy và bút chì mạ vàng. Hắn đeo đồng hồ vàng và trên sống mũi hắn lơ lửng chiếc kính kẹp mũi. Hắn khẽ húng hắng ho.
- Thưa ông, chuyện này có liên quan đến vụ án của Rôbớt Crôxbiê.
- Vậy hả ?
- Có một tình huống tôi mới biết, dạ thưa ông, theo tôi thì dường như nó có thể làm thay đổi cục diện vụ án.
- Tình huống nào ?
- Dạ thưa ông, tôi được biết hiện có một bức thư của chính bị cáo gửi cho kẻ bất hạnh trong tấn thảm kịch này.
- Tôi chẳng thấy có gì đáng phải ngạc nhiên. Trong suốt bảy năm qua tôi tin rằng bà Crôxbiê vẫn thường có dịp thư từ cho Hămmôn.
Gioix đánh giá cao trí thông minh của tay thư ký của anh, và những lời anh vừa nói chỉ nhằm che đậy ý nghĩ của mình mà thôi.
- Có thể như vậy lắm, thưa ông. Hẳn bà Crôxibê vẫn thường xuyên trao đổi với nạn nhân, mời hắn tới ăn cơm chẳng hạn, hoặc đề nghị hắn lại chơi dăm ván ten-nít. Thoạt đầu tôi cũng nghĩ vậy khi vấn đề đó được bảo cho tôi. Nhưng đằng này bức thư lại được viết vào đúng cái ngày Hămmôn chết.
Gioix không chớp mắt. Anh vẫn nhìn Uông Chí Sinh, mỉm cười và hỏi một cách thích thú sự việc hắn vừa nói cùng mình.
- Ai bảo mà anh biết ?
- Thưa ông, một người bạn của tôi cho tôi hay trường hợp trên.
Gioix không dại gì mà gặng hỏi.
- Thưa ông, chắc chắn ông còn nhớ câu bà Crôxbiê đã tuyên bố : Trước cái đêm bất hạnh ấy mấy tuần liền, bà ta vẫn không hề có sự giao thiệp nào với kẻ xấu số đó.
- Anh có cầm bức thư ấy không ?
- Dạ không, thưa ông.
- Thế nội dung bức thư ra sao ?
- Ông bạn tôi chỉ đưa tôi một bản sao. Ông có muốn tự đọc nó không ạ.
- Có.
Uông Chí Sinh lấy từ túi trong áo ra một chiếc ví to. Ví đựng đầy giấy tờ, tập đô la Xingapo và mấy tờ quảng cáo cho thuốc lá. Từ mớ giấy đó hắn rút ra một tờ giấy viết thư xé nửa, đặt nó trước mặt Gioix. Bức thư như sau:
Đêm nay R. sẽ vắng nhà. Em rất cần gặp anh. Em chờ anh vào lúc mười một giờ. Em đang tuyệt vọng, nếu anh không lại, em sẽ không chịu trách nhiệm về hậu quả. Đừng đánh xe đến tận nhà. – L.
Bức thư viết tay, lối chữ của những người Trung Hoa được dạy ở các trường nước ngoài. Nét chữ tỏ ra thiếu cá tính, nó tương phản một cách kỳ quặc với những lời lẽ đáng ngại ghi trong thư.
- Căn cứ vào đâu mà anh nghĩ rằng bức thư này được bà Crôxbiê viết ?
- Tôi có đầy đủ cơ sở để tin cậy người thông báo cho tôi. Vấn đề này có thể đem nhiều hiểm chứng rất dễ dàng. Chẳng nghi ngờ gì nữa, bà Crôxbiê sẽ có khả năng nói ngay cho ông biết có phải chính bà ta đã viết một bức thư như vậy hay không.
Ngay từ lúc bắt đầu câu chuyện, Gioix không hề rời mắt quan sát vẻ mặ đứng đắn của viên thư ký của mình. Vậy mà lúc này anh tự hỏi có phải anh thoáng bắt gặp một biểu hiện giễu cợt nhè nhẹ trên đó không :
- Thật không thể tưởng tượng được rằng bà Crôxbiê lại có thể viết bức thư ấy. – Gioix bảo.
- Thưa ông, nếu đấy là ý kiến của ông thì vấn đề đến đây dĩ nhiên là chấm dứt. Người bạn ấy báo cho tôi hay vấn đề trên chỉ vì anh ta biết tôi làm việc trong văn phòng của ông, và có lẽ ông muốn biết về sự tồn tại của bức thư này trước khi nó được thông báo cho ngài Phó công tố Nhà nước.
- Ai cầm nguyên bản thư ? – Gioix hỏi dồn.
Uông Chí Sinh không tỏ ra một dấu hiệu nào là hắn hiểu rằng trong cách hỏi đã có sự thay đổi về thái độ.
- Hẳn ông còn nhớ, thưa ông, là sau cái chết của ông Hămmôn, người ta đã khám phá được rằng ông ta từng có quan hệ với một người đàn bà Trung Hoa. Bức thư này hiện nay do cô ta giữ.
Đấy là một trong những điều đã khiến công chúng căm ghét Hămmôn một cách dữ dội nhất. Người ta được biết, mấy tháng trước đấy hắn đã bao một ả người Hoa trong nhà.
Mấy phút liền không ai nói một lời. Mọi điều đã được nói hết và hai người hoàn toàn hiểu rõ bụng dạ nhau.
- Tôi cảm ơn anh, anh Chí Sinh. Tôi sẽ xem xét kỹ vấn đề này.
- Thế thì tốt quá, thưa ông. Ông có muốn tôi báo lại kết quả này cho bạn tôi không ạ ?
- Tôi dám nói điều đó rất có ích, nếu anh tiếp tục quan hệ với anh ta, - Gioix đáp vẻ nghiêm nghị.
- Dạ vâng, thưa ông.
Tay thư ký lặng lẽ rời khỏi phòng, cẩn thận khép cửa lại, mặc Gioix ngồi ngẫm nghĩ, Anh nhìn chằm chằm vào bản sao bức thư, nét chữ gọn gàng, lối viết thiếu cá tính ở bức thư của Lexbiê. Bao nỗi ngờ mơ hồ cứ ám ảnh anh. Chúng làm anh rối trí đến mức anh phải gắng xua đuổi chúng khỏi tâm trí mình. Chắc chắn phải có một cách giải thích được tức khắc, nhưng, lạy trời, mấu chốt chính là ở lời giải thích. Anh đứng dậy, bỏ bức thư vào túi, với chiếc mũ cái. Khi anh bức ra, Uông Chí Sinh đang cặm cụi viết lách bên bàn.
- Chí Sinh này, tôi ra ngoài phố ít phút nhé.
- Thưa ông, ông đã hẹn ông Gióocgiơ Rít tới đây lúc mười hai giờ trưa. Vậy tôi phải thưa ông đi đâu ạ?
Gioix cười nhạt với hắn.
-_ Anh có thể bảo rằng anh không rõ.
Nhưng anh thừa hiểu Uông Chí Sinh đã nhận ra rằng anh tới trại giam. Mặc dầu vụ phạm tội này xảy ra ở bên Bêlanđa, và việc xét xử đã đưcợ ấn định ở Bêlanđa trong một nhà tù như vậy thật bất tiện, nên bà Crôxbiê được chở tới Xingapo.
Khi được dẫn vào căn phòng anh đợi, nàng đưa bàn tay mảnh dẻ, đẹp đẽ cho anh bắt, và mỉm một nụ cười tươi. Nàng vẫn ăn mặc giản dị gọn gàng như mọi khi, mái tóc sáng, dày dặn của nàng phải chảy rất cẩn thận.
- Tôi không ngờ lại được gặp anh sáng nay, - nàng nói một cách duyên dáng.
Giá ở nhà nàng, chắc rằng Gioix đã nghe tiếng nàng gọi gia nhân và sai gã mang hầu khách một ly rượu gin.
- Chị khỏe không ?
- Tôi rất khỏe, cảm ơn anh – Một ánh thích thú chợt lóe trong đôi mắt nàng. – Đây quả là một nơi tuyệt diệu để nghỉ ngơi.
Người phục vụ cáo lui, còn lại mình họ.
- Anh ngồi xuống đã, Lexliê mời.
Anh kéo một chiếc ghế. Quả thực anh không biết mở đầu câu chuyện ra sao. Nom nàng lạnh lùng đến nỗi thật khó lòng anh có thể nói với nàng những điều định nói. Mặc dầu không xinh đẹp, nhưng ở vẻ ngoài của nàng có một cái gì rất dễ khiến ta cảm mến. Nàng có một phong độ thanh lịch, nhưng đó là vẻ thanh lịch của một nền giáo dục lành mạnh, ở nó không bợn chút xảo trá của tầng lớp thượng lưu. Chỉ cần nhìn nàng ta cũng đủ hiểu nàng thuộc loại người nào và hoàn cảnh nàng đang sống. Hình dáng mảnh dẻ của nàng khiến nàng có một vẻ tao nhã đặt biệt. Thực khó gợn lên trong đầu ta những ý kiến cho rằng nàng là kẻ thô bạo.
- Tôi đang mong gặp Rôbớt chiều này, - nàng nói bằng giọng từ tốn rất dễ ưa của nàng. ( Vui thích biết bao khi được nghe nàng nói, giọng nói và âm điệu ấy là nét đặc biệt của những người thuộc tầng lớp nàng). – Tội nghiệp, đây là một thử thách lớn đối với cân não của anh ấy. Tôi vô cùng biết ơn nếu ít ngày tới mọi chuyện sẽ qua đi.
- Chỉ còn năm ngày nữa thôi.
- Tôi biết. Sáng sáng khi thức dậy tôi thường thầm nhủ rằng : “ Bớt được một ngày”. – Nàng lại mỉm cười, - Như thuở còn cấp sách tới trường, tôi vẫn mong ngày nghỉ tới gần.
- Tiện đây xin hỏi, liệu tôi có quyền nghĩ rằng trước thảm họa vừa rồi dăm tuần, chị không hề có liên lạc gì với Hămmôn chứ ?
- Tôi xin hoàn toàn xác nhận điều đó. Chúng tôi gặp nhau lần cuối cùng tại buổi chơi quần vợt ở nhà Mác Pharen. Tôi còn nhớ tôi chỉ nói với hắn dăm ba câu. Anh cũng rõ đấy, nhà họ có hai sân chơi và chúng tôi không chơi chung một ván.
- Chị cũng không viết gì cho hắn chứ ?
- Ồ, không.
- Chị có cam đoan như vậy không ?
- Chà, xin cam đoan, - nàng đáp, hơi mỉm cười. – Tôi chẳng có gì để viết cho hắn hết, ngoài việc mời hắn dùng cơm, chơi dăm ba ván quần vợt nhưng đã mấy tháng rồi tôi không ăn uống chơi bời gì cả.
- Một dạo chị vẫn chuyện trò thân mật vui vẻ với hắn cơ mà ? Điều gì khiến chị không hỏi han hắn nữa ?
Lexliê khẽ nhún đôi vai mảnh dẻ.
-_ Hắn là một kẻ làm người ta phát ngán lên được. Chúng tôi không cùng chung bất kỳ sở thích nào hết. Tuy vậy khi hắn ốm, anh Rôbớt và tôi đã làm hết thảy những gì có thể làm được cho hắn, mấy năm cuối hắn đã hoàn toàn bình phục và được nhiều người mộ danh. Ngày nào người ta cũng mời mọc hắn, vậy phải chào mời hắn làm gì cho mệt.
- Chị có dám cam đoan câu chuyện chỉ có vậy không ?
Lexliê lưỡng lự giây lát.
- Vâng, tôi chỉ có thể kể với anh như thế. Chúng tôi còn nghe đồn hắn hiện đang ăn ở với một ả người Hoa, và Rôbớt bảo anh ấy không muốn để hắn trú trong nhà mình nữa. Chính tôi đã tận mắt thấy ả ta mà.
Gioix ngồi trong chiếc ghế bành có lưng tựa thẳng đứng, tay chống cằm, đôi mắt của anh như dán chặt vào Lexliê. Phải chăng vừa rồi là nỗi huyền hoặc của anh, vì khi nàng đưa ra nhận xét trên, đột nhiên hai con ngươi đen nháy của nàng ánh màu đỏ đục, trong một khoảnh khắc ? Ấn tượng thực đáng sửng sốt. Gioix thay đổi tư thế ngồi, chum mười đầu ngón tay vào nhau. Anh nói rất chậm rãi, cân nhắc từng từ.
- Tôi thấy cần phải báo để chị hay rằng, hiện có một bức thư do chị viết gửi Giêfry Hămmôn.
Anh quan sát nàng riết rông hơn. Nàng không cử động, mặt không hề biến sắc, và nàng cân nhắc hồi lâu mới trả lời.
- Trước kia tôi vẫn có việc phải viết ít dòng hỏi hắn cái này cái khác, hoặc nhờ hắn kiếm dùm tôi mấy thứ hàng mỗi khi tôi biết hắn sắp đi Xingapo.
- Nhưng bức thư này lại mời hắn đến gặp chị với cái cớ là Rôbớt đi sắp đi Xingapo.
- Không đời nào có chuyện ấy. Tôi chưa hề viết bất kỳ điều gì đại loại như vậy.
- Tốt hơn cả mời chị tự đọc lấy.
Anh rút bức thư trong túi ra, đưa nó cho nàng. Nàng nhìn lướt qua, mỉm cười khinh bỉ, rồi trả lại anh.
- Đây không phải nét chữ của tôi.
- Tôi biết nó chỉ là một bản sao y bản gốc.
Nàng đọc lại những dòng trên, và khi nàng đọc, một sự thay đổi khủng khiếp bỗng diễn ra trên nét mặt nàng. Khuôn mặt vốn thiếu khí sắc của nàng nom càng khủng khiếp hơn. Nó chuyển sang xanh xám. Phần thịt dường như đột nhiên biến mất và làn da của nàng bị kéo căng sát vào xương. Đôi môi của nàng trễ xuống, lội ra hai hàm răng, đến nỗi vẻ
ngoài của nàng rúm ró hẳn lại. Nàng nhìn Gioix chằm chằm bằng cặp mắt thảng thốt ở trong hốc. Bấy giờ anh tưởng mình đang nhìn một chiếc đầu lâu lắp bắp nói.
- Thế này là thế nào ? – Nàng thì thầm.
Miệng nàng khô đến nỗi nàng chỉ thốt nổi một âm thanh khàn khàn. Đấy hầu như không phải là tiếng người nữa.
- Xin đề nghị tự nói ra điều đó thì hơn, - Gioix đáp.
- Tôi không viết nó. Xin thề tôi không viết bức thư ấy.
- Chị hãy nói cho thận trọng. Nếu bản gốc đúng là nét chữ của chị thì lúc đó chị sẽ hết đường chối cãi đấy.
- Chắc chắn có một sự giả mạo.
- Kể cũng khó lòng chứng minh nổi điều đó. Nhưng để chứng minh rằng bức thư có thật thì không gì dễ bằng.
Một cơn rùng mình truyền khắp cơ thể vốn gầy yếu của nàng. Từng giọt mồ hôi lớn vã trên trán. Nàng rút khăn tay từ trong xắc ra lau hai lòng bàn tay. Nàng nhìn qua bức thư lần nữa rồi liếc trộm Gioix.
- Thư không đề ngày tháng. Nếu quả tôi viết nó và không nhớ gì tới nó nữa, thì rất có thể bức thư này đã viết cách đây vài năm rồi. Nếu anh để từ từ, tôi sẽ gắng hết sức nhớ lại trường hợp này.
- Tôi cũng đã nhận thấy rằng thư không đề ngày tháng. Nhưng nếu bức thư này lọt vao tay bên nguyên, chắc chắn người ta sẽ thẩm vấn bọn gia nhân. Và chẳng sớm thì muộn họ sẽ khám phá ra kẻ nào đã trao bức thư này cho Hămmôn vào ngày hắn bị sát hại.
Bà Crôxbiê xiết chặt hai bàn tay một cách dữ dội và lảo đảo trên ghế đến nỗi anh tưởng là sắp ngất.
- Xin thề với anh rằng tôi không viết bức thư ấy.
Powered by CuteNews
 
-Quo vadis, Domine?
-Eo Romam crucifigi iterum.
«Bi kịch của tình yêu không phải là cái chết hay sự chia ly... Bi kịch của tình yêu là sự lãnh đạm.»

Powered by CuteNews
 

» Nhà thờ Diom

» Nhà thờ Kawaramachi

Powered by CuteNews


bacthan.com